Mẩu chuyện nhỏ xíu xiu từ 3 con người nhỏ bé ta vẫn bắt gặp hằng ngày, 3 tấm lòng tử tế theo những cách khác nhau, đủ khiến chúng ta ấm áp, mỉm cười thật tươi vì đời còn lắm người dưng lo chuyện bao đồng cho nhau.

Ngày đầu chân ướt chân ráo lên Sài Gòn, vừa xuống tới bến xe, lóng ngóng tìm đường thì đã có chú xe ôm nhắc khéo: Đi đứng cẩn thận chứ người ta giật túi xách nha con. Rồi hỏi đường, chú chỉ, mặt còn lờ ngợ chú chở đi miễn phí luôn. Đó là lần đầu tiên tôi thích mê cái thành phố đông nghẹt này.

Loading...

Ở Sài Gòn lâu, gặp nghìn nghìn người và lắng nghe nghìn nghìn câu chuyện về tấm lòng hào sảng của con người nơi đây, tôi lại càng yêu thành phố hơn. Là những hôm trời mưa, chú bảo vệ đứng trước ổ gà nhắc nhở từng người một, là bà Ba già ngày ngày cởi chiếc xe cà tàng đi nuôi sóc ở công viên, là thùng bánh mì từ thiện, nước miễn phí, hay anh vá xe “phờ ri” cho ai đó tật nguyền,… Nhiều, nhiều lắm, kể hoài không hết.

Như một người bạn của tôi từng nói: Đến Hà Nội, người ta sẽ nhớ nhiều về tiết trời 4 mùa, những con đường rợp hoa và gian nhà phố cổ. Sài Gòn làm gì có điều đó! Sài Gòn gây nhớ gây thương chỉ bởi con người hào sảng mà thôi!

Thiệt đúng hen!

Thành phố này có tỉ tỉ câu chuyện nhỏ về tình người Sài Gòn với nhau.

Mới đây, trên mạng xã hội, một tài khoản tên Đức Huỳnh đã chia sẻ lại câu chuyện của mình bắt gặp trên đường. Câu chuyện đã thể hiện sự tử tế của 3 con người nhỏ bé bạn bắt gặp hằng ngày trong cuộc sống. Là anh văn phòng, cậu bé vé số và cô bán xôi đậu.

“CÂU CHUYỆN VỀ LÒNG TỬ TẾ

Chiều đi ăn với mấy đứa bạn, xong đi học về, đói bụng ghé tiệm xôi chay ở trên Nguyễn Văn Đậu. Đang vừa đợi mua xôi cầm điện thoại gọi cho 2 người bạn của mình nữa thì tự nhiên có thằng nhỏ ở đâu nhảy ra làm giật mình:

– Chú ơi chú đừng xài điện thoại ở đây, dễ giật lắm!

Mình gật gù, ờ ờ.

– Con biết chú không mua vé số đâu nhưng nếu được chú mua ủng hộ con 1 tờ thôi nha.

– Sao con biết chú không mua? Vậy để chú mua con 1 tờ nha. Mình bảo.

– Dạ, chú cho con ly nước mía nha (trên xe nãy mua ly nước mía uống dở, thằng nhỏ chỉ vào)

– Con ăn tối chưa, chú mua cho con hộp xôi nha.

Nó ậm ừ, rồi cũng ờ.

– Cô ơi, đừng bỏ hộp, cô cho phần con tách làm đôi (hai phần nhỏ) để trong bịch ni lông nha.

– Ăn bịch ni lông độc lắm (mình bảo).

– Tại con xin 2 cái hộp thì tội cô bán xôi, bán có nhiêu tiền đâu mà cho 2 cái hộp. Với tại con còn nhỏ em bán vé số chắc chưa ăn gì đâu nên con để dành cho nó.

Chị ơi, làm cho thằng nhỏ 2 hộp trước đi, chút tính cho em luôn. Thằng nhỏ lấy hộp xôi xong lững thững đi trước.

– Nhỏ nhìn vậy chớ lạc quan lắm, hôm rồi trời mưa to, nó thấy người ta bị tắt máy xe, mặc áo mưa ra phụ đẩy xe thổi bugi cái rớt xấp vé số thấy thương gì đâu. Nay ảnh mới vui vẻ chớ mấy bữa, buồn thiu à. 10 ngàn em.

– Ủa em trả 3 hộp xôi lận, cho em với cho thằng nhỏ luôn.

– Hổng có cậu tui cũng cho nó mà, thôi hộp xôi đậu xanh của cậu 10 ngàn hà.

Tự nhiên thấy khóe mắt cay cay…

Câu chuyện về cậu bé bán vé số, anh văn phòng và cô bán xôi gây bão cộng đồng mạng.

Bởi vậy có bao giờ rời Sài Gòn được đâu…

Lòng tin đặt có thể sai, lòng tin có thể bị phản bội nhưng Sư Ông Thích Nhất Hạnh có dạy rằng: “Thấy thiện thì cứ đi, đến đâu hay đến đó…”

“Phố thị đông, người đông đông,

Tôi như đứa nhóc lông bông, chơi xa mà không về nhà”.

Thôi thì, đừng trách lòng tin, đừng trách con người, chỉ trách điều kiện đã làm họ quay lưng… Đâu cần làm ông này bà nọ, đâu cần phải có trong tay những vinh quang, có trong tay những đỉnh cao vì “làm người tử tế trước khi làm người có học”.

Bởi mới thấy thứ đặc biệt của thành phố này là sự hào sảng.

Ngay sau khi bài viết được đăng tải đã thu hút hàng nghìn lượt thích, bình luận và chia sẻ. Ai ai cũng cảm thấy ấm áp vì trong cuộc sống đầy lo toan này vẫn còn mảy may xuất hiện những tấm lòng đẹp như vậy. Nhiều bạn đọc cũng nhanh chóng chia sẻ nhau những câu chuyện mà họ từng bắt gặp về “người tốt, việc tốt” ở Sài Gòn.

Tài khoản Đỗ Lê Phong Phú chia sẻ: “Hôm bữa, sáng sớm đi học nên ghé ngang cô bán Há Cảo trên đường Tô Hiến Thành mua, đến lúc lục hết túi mới nhớ quên không mang theo tiền, đành nói với cô là: “con không mang theo tiền, cô đừng làm cho con nha cô”. Lúc này cô chỉ mới bắt đầu làm thôi, rồi cô nói: “Kệ đi cho con để bữa nào ghé trả cô cũng được, không lẽ sáng sớm mà nhịn đói đi học. Tự nhiên thấy Sài Gòn đẹp quá, người Sài Gòn tánh kỳ ghê!”.

hững chuyện nhỏ cứ mảy may xảy ra mãi trong cuộc sống này khiến ai cũng ấm áp.

Hồi bữa chạy xe ngoài đường, khát quá mà còn có 6k mua ly hồng trà. Đang đợi đèn đỏ băng qua đường thì thấy bà dì đứng kế, bà nói: “con còn uống không cho dì xin”. “Dạ con mới mua… chưa uống mà thôi dì cứ lấy đi”. Bả cảm ơn mình muốn gãy lưng nhìn thấy tội.” – bạn Ly Ly để lại dòng nhắn.

Tài khoản Oanh Oanh kể lại câu chuyện: “Hôm rớt xe xuống Sài Gòn một mình, đang lơ ngơ chưa biết qua đường như nào, thì có bác xe ôm ngồi gần đó dẫn qua đường… Nhẹ nhàng mà ấm áp”.

Hà Thương / saostar.vn

Loading...