Tốt nghiệp đại học là tiếc nuối

“Tốt nghiệp đại học là không còn mở mắt ra xem có bị muộn giờ lên lớp, là không còn lo lắng khi kì thi đến, không còn những buổi rong chơi thâu đêm, không còn những hoạt động ngoài lề tham gia không biết mệt mỏi. Với trung học là hoài niệm thì với đại học lại là giải thoát. Giải thoát khỏi bài vở, thảo luận, điểm này điểm kia. Nhưng rồi sẽ lại bị cuốn vào thứ khác – vòng xoáy công việc, vợ, chồng rồi con cái.”

Ừ thì cũng đã từng trải qua 3 lần tốt nghiệp: tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông rồi đấy thôi. Tốt nghiệp là kết thúc bậc học cũ, và bước vào bậc học cao hơn, với khối lượng kiến thức nhiều hơn và hữu ích hơn.

Tiểu học: Ừ thì nhiều khi chẳng nhớ nổi cái lễ tốt nghiệp tiểu học nó là như thế nào, vì lúc đó cũng chả nhận thức được, chỉ biết đơn giản là chuyển trường, lên lớp vậy thôi. Và vẫn còn được đi học. Rồi đến khi tốt nghiệp trung học cơ sở, lúc này tâm hồn non lớt đã biết nhận thức. Một đứa khóc rồi nguyên cả lớp cùng ôm nhau khóc sướt mướt. Cũng hứa lên hứa xuống không đươc quên nhau ghê gớm lắm. Ấy vậy mà một thời gian sau rơi rớt còn mấy đứa liên lạc với nhau.

Ngày tốt nghiệp trung học phổ thông, cũng là những giọt nước mắt đầy cảm xúc. Dành cho nhau những lời an ủi động viên để bước vào kì thi quan trọng. Ừ thì cũng là hứa không được quên nhau vậy đấy. Thế rồi cũng lại rơi rớt đi đâu cả, chỉ còn vài đứa gọi là còn “dính nhau”. Nhưng ít ra mỗi năm họp lớp, gặp nhau được khá đông đủ một lần vào dịp Tết.

Càng lớn lên, mỗi người có càng nhiều mối quan hệ, càng nhiều lo toan và bắt đầu dấn thân vào xã hội cũng vì đồng tiền. Rồi những mối quan hệ xưa cũ bị quên lãng để rồi lấp vào khoảng không đó là những mối quan hệ mới, những con người mới. Thế rồi giờ đây, cái gọi là tốt nghiệp đại học nó sẽ ra sao…?

Tốt nghiệp đại học

Tốt nghiệp đại học là sinh ra ở đâu lại trở về đó. Là từ những người lạ trở thành người quen, người thân rồi có lẽ lại trở thành người dưng. Bởi lẽ sẽ phải dấn thân vào cuộc chiến lo công việc với xã hội đồng tiền đi trước.

Tốt nghiệp đại học là sẽ chẳng còn có những nơi ở rẻ đến mức đóng 1 năm bằng đi thuê trọ một tháng. Là phải rời xa cái nơi mà không ngớt tiếng cười nói. Uh, chắc là sẽ nhớ lắm. Tốt nghiệp đai học là có những người bạn thường xuyên gặp gỡ, nhưng có lẽ sau này sẽ không bao giờ được gặp, hay có chăng cũng sẽ là rất hiếm hoi.

Tốt nghiệp đại học là khi ngồi nhìn bộ đồng phục cũ kĩ mà không lỡ bỏ đi. Mặc dù. Lúc đi học chê ỏng chê eo là nó xấu xí, không thoải mái này nọ…Nhưng giờ khi nhìn ngắm lại nó lại mới thấy là đẹp lắm, bởi nó lưu giữ 4 năm tuổi thanh xuân, 4 năm của sức trẻ sinh viên, 4 năm đầy những kỉ niệm đáng nhớ.

Tốt nghiệp đại học là sẽ chẳng có chuyện mệt thì cúp tiết ở nhà ngủ, lười cũng cúp mà muốn đi chơi cũng cúp. Sẽ chẳng còn những buổi đi học muộn, chẳng còn kiểu một đứa điểm danh tới 3-4 lần và vô vàn những lý do để mè nheo xin nghỉ.

Tốt nghiệp đại học là cái lúc bắt đầu tiếc nuối thực sự nhưng chẳng thể quay lại lần 2. Bởi nó gần như là ranh giới, một danh giới khá rõ ràng của việc được đi học và không được đi học. Thế rồi, mùa thu tháng 9 lại đến, các lớp học lại đầy người, nhưng đó không còn là chúng ta nữa.

Tốt nghiệp đại học là tạm biệt cái tên người ta hay gọi mình – sinh viên. Là sẽ chẳng còn là đối tượng được ưu đãi trong các hoạt động, dịch vụ giải trí dưới cái mác là sinh viên nữa.

Tốt nghiệp đại học là sẽ không còn được gặp người mà trước đây có nhìn đằng sau cũng có thể nhận ra hay chỉ cần nghe thấy giọng nói cũng đủ biết đó là ai. Là chẳng còn được tíu tít với mấy đứa nhố nhăng khi còn đi học. Và chẳng biết mấy cái đứa tiểu yêu đấy sẽ là chồng ai, là vợ ai sau này. Và chẳng biết bao lâu sẽ được gặp chúng nó một lần.

Tốt nghiệp đại học là sẽ chẳng có còn nơi nào rẻ như kí túc xá, chẳng có nơi nào nhiều món ăn vặt như cổng trường, chẳng còn những lúc ngồi trộn bánh tráng lạo xạo rồi ăn vụng trong lớp nữa.

Tốt nghiệp đại học khi không còn mở mắt ra xem có bị muộn giờ lên lớp, là không còn lo lắng khi kì thi đến, không còn những buổi rong chơi thâu đêm, không còn những hoạt động ngoài lề tham gia không biết mệt mỏi. Với trung học là hoài niệm thì với đại học lại là giải thoát. Giải thoát khỏi bài vở, tiểu luận, điểm này điểm nọ. Nhưng rồi sẽ lại bị cuốn vào thứ khác – vòng xoáy công việc, vòng xoáy của cuộc sống, của vợ, chồng và rồi con cái.

Cái lúc mới bước vào nơi gọi là “Đại Học” còn bảo nhau bao lâu mới được tốt nghiệp. Thế mà, còn 1 tháng nữa là đến cái ngày gọi là “Tốt nghiệp Đại Học”. Sau ngày ấy sẽ là giải thoát hay là gì thì còn chưa ai biết trước được.

Và rồi cũng sẽ đến lúc phải nói lời tạm biệt với những người từng quý mến, từng ghét bỏ, tạm biệt những lời cảm ơn chưa kịp nói, tạm biệt bài vở về nhà. Tạm biệt lớp học, tạm biệt mái trường và tạm biệt những nơi thường lui tới chứa đựng biết bao nhiêu kỉ niệm. Tạm biệt lớp học, tạm biệt nơi góc sân, hàng ghế đá,…

Đáng ra hôm kỉ yếu phải chụp chung thật nhiều ảnh mới đúng, dù đứng tử tế hay nhí nhố cũng được. Cái cảm giác sắp tốt nghiệp đại học là cảm giác bắt đầu tiếc nuối,…!

Theo Guu