Bốn năm đại học cứ thế mà qua, trong điện thoại lại có thêm một loạt số mới, rồi dần dần cũng quên đi những người bạn, đã từng nghĩ là quan trọng nhất.

“Q: Những điều sẽ xảy ra khi bạn tốt nghiệp
1. Người mà mình từng liếc mắt một cái là có thể thấy trên sân thể dục, nay chẳng được gặp nữa.
2. Bốn năm Đại học cứ thế mà qua, trong điện thoại lại có thêm một loạt số điện thoại, rồi dần dần cũng quên đi những người bạn đã từng nghĩ là quan trọng nhất.
3. Thi Đại học xong, tốt nghiệp, chắc chắn sẽ có cả đám nhỏ, vội vàng ném cặp, ném sách, đi tụ tập, liên hoan, online ngày đêm, du lịch, karaoke, shopping… Cứ nghĩ mình đã được giải phóng… Mà nào đâu biết, nơi các em vừa rời khỏi, chính là thiên đường.
4. Bạn sẽ chẳng thể gặp lại người bạn thầm mến. Bạn tốt nhất của bạn rồi sẽ trở thành bạn tốt nhất của một người khác. Rồi sẽ đột nhiên mất liên lạc với cả mấy chục con người.
5. Sẽ chẳng còn ngày ngày được gặp con bạn sáng ra gọi tôi dậy, những buổi tôi tới lớp muộn sẽ điểm danh giúp tôi, cho tôi chép bài. Sẽ chẳng còn ai đi loanh quanh với tôi, khóc cười với tôi, lúc tôi yêu đương mù quáng, chửi cho tôi tỉnh ra. Quan trọng nhất, sẽ chẳng có ai phũ tôi là “đồ hai lưng” nữa.
6. Kỳ nghỉ của tôi được sắp xếp thế này: núi Đầu Giường, hang Phòng Khách, động Tủ Quần Áo, đỉnh Ban Công, hồ Bồn Cầu, đường Phòng Tắm… toàn danh lam nổi tiếng. Nghe có tuyệt không?
7. Mùa hạ, mùa thi, mùa chia ly. Rất nhiều bạn bè bình thường giao lưu ít dần đi, thậm chí là mất hẳn liên lạc. Những chiến hữu từng ở bên nhau giờ mỗi người một ngã, tới những thành phố khác nhau, những ngôi trường khác nhau, sống những cuộc đời khác nhau. Rất nhiều người đã gặp nhau, cắt nhau như thế, sau đó là chia lìa, rồi càng lúc càng xa nhau hơn. Đây là điểm kết thúc, cũng là điểm khởi đầu cho con đường phía trước.
8. Haha, ngày xưa, phải tìm mọi cách để lén chuồn ra khỏi trường, giờ muốn vào thì phải vắt hết óc lén lẻn vào.
9. Lần sau gặp lại, có khi là ở đám cưới của đứa nào trong lớp cũng nên.
10. Mẹ sẽ không bao giờ coi mình là trẻ con nữa…
11. Đại học giống như bến xe buýt ngoài cổng trường, lên xe, đi rồi về, thế là lại bắt đầu một học kỳ. Lên xe, đi không về nữa, thế là tốt nghiệp.
12. Dùng thời gian bốn năm đổi lấy một kỷ niệm vĩnh viễn trong trái tim.
13. Hôm nay trời đẹp ghê, mai không có tiết… Sau này cũng không có nữa rồi…
14. Sau khi tốt nghiệp mới phát hiện ra sinh viên chính là nghề nghiệp tốt nhất.
15. Trường cũ là gì? Chính là lúc vừa mới tới, bạn chỉ ước sao chóng thoát khỏi nó, tới khi bạn thoát khỏi nó thật, bạn lại chỉ hy vọng có thể được ở thêm, dù chỉ một hai ngày.
16. Tốt nghiệp, có nghĩa là phải xa đám bạn thân thiết! Thanh xuân chấm dứt, một cuộc sống mới bắt đầu!
17. Trước khi tốt nghiệp, ta chỉ có một chút hiểu biết nhất định về sự khắc nghiệt của xã hôi, sau khi tốt nghiệp, bạn sẽ phải chân chính đối diện với xã hội tàn khốc ấy. Bạn sẽ phải bắt đầu tìm việc làm, bạn bắt đầu phải lo kiếm tiền, bạn bắt đầu phải lên kế hoạch tương lai, bạn bắt đầu phải từng bước xây dựng một gia đình riêng cho mình. Nói chung, tốt nghiệp, chính là sự bắt đầu một cuộc sống mới với mỗi chúng ta.
18. Những người mình từng ghét cay ghét đắng, giờ thậm chí cũng thấy có chút nhớ.
19. Tốt nghiệp ư, có nghĩa là sẽ không còn được nghe câu “Dậy đi mày, muộn rồi!” của bạn cùng phòng, không còn được nghe câu “Tôi điểm danh nhé!” của thầy cô, không còn được nghe câu “Ăn ở đây hay mang đi hả con?” của cô canteen. Không còn nghỉ hè, không còn ưu đãi học sinh sinh viên. Bạn bè chẳng được hẹn hò tụ tập thường xuyên. Khoác lên mình bộ áo cử nhân, chụp ảnh, đó là niềm vui cuối cùng. Tất cả mọi người rồi sẽ biến thành: “Tôi có một người bạn…”
——————————–
“Những kỉ niệm khó quên trong ngày tốt nghiệp
1. Khi ấy mọi người đều tranh nhau chụp ảnh lưu niệm, trong lòng bỗng dưng cảm thấy như đang mất đi những con người thân thiết với mình nhất. Thậm chí, cả những đứa bạn mà ngày trước nói chuyện không hợp rơ cũng trở nên đáng yêu bao nhiêu! Ngay cả những thầy cô mà ngày trước mình không thích cũng trở nên hiền hòa, thân thiết vô cùng! Con người chúng ta vẫn thường như thế, vào những lúc sắp mất đi rồi mới đột ngột phát hiện ra những điều tốt đẹp ấy.
2. Vốn dĩ đã hẹn trước là không đứa nào được khóc hết, phải mỉm cười đón chờ ngày tốt nghiệp. Nhưng kết quả là mấy đứa con gái vẫn là nước mắt lưng tròng, mấy cậu con trai thì cũng chẳng có tiền đồ mà mắt mũi đỏ ửng. Vẫn còn nhớ ngày tốt nghiệp hôm ấy, đứa thì khóc lóc, đứa thì quậy phá, đứa đi tỏ tình, đứa thì ôm nhau không nỡ xa rời. Cơ mà cuối cùng, thì vẫn phải xa nhau rồi!
3. Câu nói duy nhất mà thầy cô không gạt chúng ta chính là: “Thời gian ba năm thật sự rất ngắn”.
4. Thầy chủ nhiệm từng hồi tưởng lại thế này: “Ngày trước vì trốn học, các em ấy đã từng nói dối rất nhiều, nhưng mãi đến ngày tốt nghiệp các em ấy vẫn còn nói dối. Các em bảo là thầy ơi, chúng em nhất định sẽ về thăm thầy, nhưng mà sau đó chẳng có ai quay về cả”.
5. Tôi cứ ngỡ sẽ là cảnh tượng mọi người cùng ôm nhau òa khóc, hoặc vui sướng phát điên mà xé giấy tung đầy trời, và thầy cô sẽ rưng rưng nói lời từ biệt chúng tôi…Nhưng những cảnh tượng ấy không hề xảy ra. Chiều hôm ấy bình lặng lắm, mọi người đều lặng lẽ thu dọn sách vở, lau dọn phòng học, cũng giống như cảnh tượng vào những lần tổng vệ sinh mỗi cuối tháng vậy. Đó là những việc quen thuộc mà mọi người đã từng làm vô số lần, quen thuộc như mới đây thôi, chúng tôi vẫn còn ngồi đấy nghe thầy cô giải đề sau mỗi kì thi vậy. Nhưng lần này đã là lần cuối cùng rồi, cũng không thể nào quay trở lại được nữa. Tạm biệt nhé, thuở cấp 3 của tôi!
6. Trước hôm tốt nghiệp đại học một ngày, 6 người chúng tôi lặng lẽ cùng nhau uống hết hai mươi mấy chai bia. Ngày hôm sau khi ra đi cũng lặng im như vậy, chẳng ai chào ai, đứa nào thức dậy trước thì âm thầm đi trước. Còn tôi thì nằm đó vờ nhắm mắt ngủ, nghe tiếng từng đứa một rời đi. Cuối cùng thì dọn dẹp phòng ốc, khóa cửa, lúc đi xuống lầu nước mắt cũng rơi tự lúc nào.
7. Tâm trạng của mấy đứa chúng tôi trong buổi liên hoan chia tay hôm ấy cũng giống như lời của Trương Duy Giai đã nói vậy: “Trong đời người, vẫn luôn sẽ có vài khoảnh khắc mà bạn nguyện dùng cả năm dài chỉ để đổi lấy vài giây ngắn ngủi như thế”. Tôi chỉ muốn đem nhiều tháng năm kia chỉ để đổi lại cái đêm chia tay đáng nhớ ấy.
8. Các bạn nhìn sách thêm một chút nữa, tôi tranh thủ nhìn các bạn nhiều thêm chút nữa…
9. Nhắc lại vẫn còn thấy thật cảm động! Ngày đó mấy cậu bạn dễ thương của lớp tôi đã treo một tấm băng rôn thật to ở trên lầu: “Bất kể sau này ai là một nửa của các cậu, bọn tớ đều sẽ mãi mãi là người thương mến các cậu nhất quả đất!”
10. Thi cử xong rồi, chẳng có màn hú hét điên cuồng, chẳng có màn xé tập xé sách, chỉ có không khí im lặng đến đáng sợ. Mọi người đều giữ lại cuốn tập có nhiều kỉ niệm, đứa thì dọn sách, đứa thì chụp hình… Cả lớp đều cười đùa hỏi thầy cô khi nào thì giải đề thi đại học, cười đấy, đùa đấy rồi thầy trò khóc lúc nào chẳng hay. Lớp học vắng lặng rồi, người tan cả rồi, kí ức của tuổi 18, chính là dừng lại vào ngày tốt nghiệp đầy mơ hồ đó.
11. Ngày tốt nghiệp cấp 3, cô chủ nhiệm đem số tiền quỹ lớp còn dư lại đổi thành một xấp tiền lẻ, còn theo số sơ ri. Sau đó cô phát theo thứ tự cho từng đứa, mỗi đứa hai tờ và nói: “Mai này lớp mình họp mặt, thì lấy tiền này ra là biết ngay đứa nào không tới”
12. Cười đùa ồn ào, nhưng khóc trong lặng lẽ.
13. Hôm đó thầy chủ nhiệm lớp tôi chiếu một đoạn video, tất cả đều là những cảnh mà thầy len lén quay trộm chúng tôi vào những lúc cả đám không hay biết. Ban đầu đoạn video khiến cả đám cười ào ào vui vẻ, sau đó thì đều khóc lóc hết cả. Thầy vừa nói chuyện vừa nghẹn ngào, cuối cùng nói không nên lời nữa thì vội vã bước ra khỏi lớp, không muốn để chúng tôi nhìn thấy thầy khóc.
14. Ngày chụp ảnh tốt nghiệp hôm ấy, tôi cứ mải miết tìm kiếm ánh mắt của em giữa biển người nhưng không tìm được. Khi ấy mới biết rằng, những phút giây khi tình cờ quay đầu trong lớp học, phát hiện người thích mình cũng đang nhìn mình kia chỉ còn là hoài niệm. Thật mong có thể nhìn thấy em lần nữa biết bao!
15. Ngày tốt nghiệp, tôi cứ tưởng là mình vừa thoát khỏi chốn địa ngục. Nào cớ ngờ rằng, chính nơi tưởng địa ngục mới thực sự là thiên đường.
16. Nhìn thấy chủ đề này thì mắt tôi cũng đỏ lên một cách khó hiểu. Có rất nhiều cảm xúc muốn nói ra nhưng cứ nghẹn lại trong lòng. Thật ra thì cảnh tượng lúc tốt nghiệp hay hình ảnh mà cả đám ùa ra ngoài thì vẫn rõ nét trong tôi. Hồi ức trong trẻo là thế đấy, nhưng không dám hồi tưởng lại, cũng không dám chạm đến, vì sợ rằng một chút bất cẩn nhớ về thôi sẽ khiến mặt mình đong đầy nước mắt. Các bạn học cũ vẫn khỏe chứ? Mình nhớ các bạn lắm!
17. Tiếng trống vừa vang, tôi liền vội vã ôm cặp sách, vội vã lấy xe đi, quên mất nói tiếng tạm biệt mất rồi! Nếu biết buổi chia xa lần đó sẽ không còn cơ hội gặp nhau nữa, tôi nhất định sẽ không vội vàng như thế đâu.
18. Lúc tốt nghiệp thầy tôi nói: “Đây là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng: Hôm-nay-không-có-bài-về-nhà” làm cả đám đều cười ngất.
19. Vốn dĩ cứ tưởng rằng sẽ có màn xé tập, tung nón hay bày tỏ hoành tráng các kiểu gì đó, kết quả chẳng có xảy ra chuyện gì cả. Mọi người đều bận rộn chụp hình, ôm nhau, viết lưu bút… Tuy là cũng có đứa khóc muốn mù mắt luôn, nhưng nói thật lòng thì hôm ấy cũng khá là bình lặng. Tôi vẫn cảm thấy cứ như chỉ là chia tay nhau nghỉ hè mà thôi, không bao lâu lâu thì cả bọn sẽ gặp lại nhau như cũ vậy đó. Để rồi rất lâu, rất lâu sau này mới hiểu, có lẽ là chúng ta thật sự không còn có thể gặp lại nhau được nữa! Những tháng ngày cùng khóc cùng cười, cùng cố gắng, hay đơn giản chỉ là chê õng chê eo bộ đồng phục mà mình mặc sao mà xấu thế, sao đứa khác mặc lại đẹp thế đã thật sự trôi xa mất rồi… Chỉ e là nói bao nhiêu lời cũng cảm thấy không đủ.
20. Tôi thì tin rằng câu nói dối rõ ràng nhất chính là: “Mai này liên lạc thường xuyên nhé!”.
21. Ngày hôm ấy, tôi là người cuối cùng rời đi. Trước khi khóa cửa, còn nhìn lại phòng học một lần nữa, nhìn lại chỗ ngồi của cậu bạn mà mình từng thích thầm, vờ như ngày mai vẫn còn có thể đến đây học tiếp. Và cứ thế, tôi cũng đã khóa lại 3 năm đẹp đẽ nhất của đời mình.
22. Tôi thì sắp tốt nghiệp đại học rồi, 4 năm đại học thoắt cái là trôi qua mất. Các bạn tốt nghiệp cấp 3 thì vẫn còn cái đại học để trông chờ, nhưng những người tốt nghiệp đại học như chúng tôi thì, chẳng có gì cả…
23. Hễ nhắc đến chuyện tốt nghiệp thì mọi người đều nhớ về thưở cấp 3 nhỉ. Đại học thì giống như chỉ như là người khách thoáng qua trong cuộc đời của chúng ta vậy, thời trung học mới chính là mối tình đầu, là tình yêu thật sự, khắc ghi mãi mãi, không thể xóa nhoà!
24. Lúc chia xa chỉ muốn nhìn nhau thêm một cái nữa, vì có thể đó là lần cuối cùng mất rồi.
25. Tôi thì cứ ngỡ là mình sẽ khóc lóc thảm thiết lắm, nhưng cuối cùng cũng chỉ là cái ôm chia tay đầy lặng lẽ với mấy đứa bạn thân thôi. Vốn dĩ cũng chỉ có thường chơi thân với vài đứa, cho dù có tốt nghiệp thì cũng sẽ không mất liên lạc được, thế nên chuyện tốt nghiệp với tôi mà nói cũng không hề đau buồn gì cho lắm. Nói thật, người đáng để bạn gặp thì vẫn sẽ gặp mà thôi, còn những người không đáng để gặp lại, thì cũng không cần nhớ thương làm gì?
26. Bạn đã từng thử là người cuối cùng rời lớp chưa? Khoảnh khắc khi bạn khóa cửa, cái bàn cái ghế mà chúng ta từng ngồi, bảng đen phấn trắng bao lần viết cũng đều đong đầy kỉ niệm. Sau khi khóa đi rồi, tựa như là cách biệt giữa 2 thế giới. Những thứ ấy nặng nề lắm. Bạn nói bạn không thể mang đi được, phải chăng là bởi vì bạn đang gánh theo rất nhiều nỗi nhớ, rất nhiều lý tưởng ước mơ, rất nhiều kì vọng, và cả rất nhiều hoang mang về con đường phía trước? Để rồi những thứ ấy cũng vì thế mà nằm lại mãi mãi trong những tháng ngày xưa cũ đó.
27. Hai chuyện khó mở lời nhất ở thời cắp sách đến trường chính là: Lời làm quen khi lần đầu gặp mặt, và lời từ biệt vào phút cuối cùng.
28. Thật ra thì tốt nghiệp cấp 3 cũng chưa là gì cả. Cái tốt nghiệp thật sự chính là vào lúc đại học kìa, bởi vì bạn chắc chắn sẽ không thể quay trở lại với thuở cắp sách đến trường nữa. Các bạn học thì cũng mỗi đứa một phương, gặp mặt nhau thôi cũng đã là chuyện khó khăn rồi. Lúc ra đi tôi cứ ngỡ là mình sắp được về nhà thì sẽ phấn khởi lắm, ngờ đâu vừa xách đồ cất bước đi thì đã rơi nước mắt rồi. Vì tôi biết, mình đã không còn được gắn liền với nơi này nữa, cũng không còn được gắn với thời đi học vô ưu vô lo ấy nữa.
29. Còn nhớ khi ấy thầy chủ nhiệm lớp vốn nghiêm túc “khó nhằn” của chúng tôi đã đỏ mắt nghẹn ngào mà nói rằng: “Thầy chẳng có mong ước gì hơn ngoài việc các em đều có được con đường tương lai tươi sáng cho mình. Mai này nếu có thời gian rảnh rỗi thì nhớ về thăm thầy nhé!”. Lúc đó đứa nào cũng đều đang khóc thút thít cả. Đó là người thầy chủ nhiệm mà tôi luôn không thích trong suốt năm lớp 12, nhưng bỗng chốc trong khoảnh khắc ấy, dường như lại cảm thấy đã hiểu được nỗi lòng của thầy rồi. Chúng ta chỉ trải qua một lần tốt nghiệp cấp 3 duy nhất, nhưng thầy thì năm nào cũng đều phải đối mặt với sự chia xa cả. Thầy ơi, chúng em yêu thầy lắm!“
————————————-
“Vất vả 5 năm tiểu học, cần cù 4 năm cơ sở, quên ăn quên ngủ 3 năm trung học, vào trường thì cố gắng lấy được cái bằng đại học, giờ bằng đại học là cái quái gì chứ? Lơ mơ học hành 4 năm, lấy chứng nhận tiếng anh cấp 4, chứng nhận tin học, có bằng tốt nghiệp, giấy chứng nhận học vị nhưng chẳng thể tìm được công việc như ý, thậm chí có người còn không tìm được việc, vừa tốt nghiệp thì thất nghiệp. 4 năm trời cầm trong tay vài cái bằng, cảm giác như bị lừa vậy, sinh viên bây giờ đáng mấy đồng chứ?”
———————————–
Mùa tốt nghiệp, tôi có điều muốn nói:
1. Với thời gian ba năm, đổi lại một trái tim đầy kỉ niệm.
2. Từng oán hận, từng sầu não, hiện tại chỉ ngập tràn luyến tiếc.
3. Nhanh như thế, trong chớp mắt đã tốt nghiệp, Nếu ông trời cho tôi một cơ hội, tôi muốn mãi mãi không tốt nghiệp.
4. Bạn thân, hãy để tôi nhẹ nhàng chào một tiếng, tất nhiên, đời người không thể tránh khỏi việc hợp rồi tan, nhưng thật ra trong lòng tôi, quý mến nhất, khó quên nhất chính là các bạn.
5. Trong cuộc sống, điều quý giá nhất, so với đơn giản là tình bạn ngây thơ, kỷ niệm sâu sắc nhất giống như hương thơm của hoa, nở ở hang sâu tăm tối.
6. Sông núi có thể ngăn trở cả hai, lại ngăn trở không được suy nghĩ của tôi, khoảng cách có thể chia cách tôi và bạn, lại chia cách không được tình bạn bè vô cùng chân thành của chúng ta, thời gian ngày trước có thể phai nhạt, nhưng mãi mãi cũng không quên được tình bạn này.
7. Năm tháng vội vàng, lúc tôi vươn tay chặn lại, nó từ từ chảy qua khe ngón tay. Những ngày đại học sống tạm bợ của tôi thì giống như kiểu nước chảy từ từ mà vội vàng ngang qua dòng chảy vô tận của cô ấy, để lại cho tôi, là nhận sự vô tận cảm thương và hoà vào biển cả rộng lớn vô hạn.
8. Cái gọi là bạn bè tốt, chính là chúng ta rất giống nhau, có thể thoải mái thổ lộ tình cảm, quan tâm lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, khi thì cười haha, khi thì tranh cãi đến mức mặt đỏ chót, cũng sẽ không để trong lòng.
9. Toàn nước không có tiệc rượu nào không tàn, trong chớp mắt, bốn năm đại học rực rỡ, năm tháng nhanh đến thời gian hoàn tất. Ngoảnh lại bốn năm này, có thích có phấn khởi, cũng có đau khổ, chảy qua mồ hôi nước mắt, có thu hoạch cùng thành tựu. Có người nói qua, dễ quên ngày xưa thì ý là dễ phản bội, cho nên, nhớ về chúng ta ngày xưa, cũng là vì tương lai.
10. Chỉ mong sao, vài năm nữa tôi sẽ làm cha/mẹ nuôi của con bạn.
11. Rất nhiều nhà cũ biến mất, mới rồi trong vườn trường có nhiều công trình bằng gỗ rầm rộ. Nhà cũ lưu lại trong ảnh, vậy chúng ta thì sao? Chúng ta cũng lưu trong ảnh sao? Bao gồm những động tác như mỉm cười và để tay hình “V”?
12. Ở những năm tháng đã trưởng thành, cùng từng cậu cười, cùng cậu ưu sầu, bạn thân là cả đời cũng sẽ không dễ dàng quên được, nguyện cùng nhau trân trọng tình bạn lúc này, sẽ mãi mãi là bạn.
13. Trong những ngày chúng ta cùng nhau, có loại tình hữu nghị trân trọng đáng bảo vệ nhất, trong năm tháng trẻ tuổi của chúng ta, có sự hiểu rõ hết mình lẫn nhau, phần duyên này đáng để chúng ta trân trọng bảo vệ.
14. Tại ngày ánh mặt trời nắng gay gắt, chúng ta sẽ rời đi, để bữa tiệc thật tốt phải thật náo nhiệt. Sau đó nhìn mọi người dần dần đi khỏi, lại nhìn căn phòng ký túc xá trống trải mà nói lời “Tạm biệt.”
15. Mắng chửi cũng tốt, đấu võ mồm cũng tốt, vui vẻ cũng tốt, trút giận cũng tốt, cậu mãi mãi là người bạn tốt nhất trong lòng tớ.
16. Gió là trong suốt , mưa vốn là tí tách , mây là dao động, ca hát là tự do , yêu là dốc hết lòng, mến là điên cuồng , bầu trời là vĩnh hằng , bạn là người khó có thể quên.
17. Rất nhiều người trong chúng ta cảm thấy một số việc mà cả đời này cũng không quên được, ngay lúc ký ức của chúng ta vẫn còn mới mẻ trong cuộc sống, lại bị chúng ta lãng quên.
18. Thời gian qua nhanh, chỉ một cái chớp mắt, một năm cùng trường kiếm sống trong cuộc sống đã thành quá khứ. Nhưng trong giờ học vẫn còn tiếng vọng của chúng ta văng vẳng âm thanh học bài, trên sân thể dục vẫn còn hình dáng chúng ta khỏe mạnh vụt chạy. Nơi này bãi cỏ, dòng suối nhỏ, hàng tre, chúng ta mãi mãi cũng không muốn rời xa Bách Thảo Viên. Bao nhiêu đoạn đường xuân thu, mỗi một lần nô đùa, mỗi một lần thiết tha, mỗi một lần khắc khẩu, đều muốn trở thành điều quý giá nhất trong trí nhớ của tôi.
19. Tốt nghiệp rồi, có một vài người thất vọng rồi, có một vài người thất tình, có một vài người mất tích, có một vài người làm giàu, có một vài người mập ra, có một vài người phát thiếp cưới. Những điều này, hiểu được sẽ lần lượt phát sinh, hiểu được quỹ đạo sống qua ngày tưởng chừng không ngừng, bắt đầu cuộc sống không giống nhau của đời người. Những ngày xa xỉ không đổi ngày qua ngày nhưng mong đừng quên bộ dáng ban đầu của mỗi người, thành quả kết quả, chúng ta đều từng xông vào sinh mệnh của nhau.
20. Tốt nghiệp là một mùa tàn nhẫn nhất, trưởng thành hay không đều phải thu hoạch, trân trọng giữ gìn hạnh phúc trong tay, không nên đợi đến khi thất bại mới hối hận lúc đầu không thích hợp, không nên hơi một tí liền chấp nhận hứa hẹn, xin tiếp tục kết hợp dã tâm, có hoài bão, dã tâm, tranh chấp, bình tĩnh thực hiện, nhưng phải có dã tâm, bạn mới có thể tiến bộ, mới có thể không phạm sai lầm, nên cảm ơn và nhớ rõ thời điểm mà người khác đã từng giúp bạn trong cuộc sống.
21. Có người nói, đời người thì giống như một bàn tiệc lớn, sẽ có lúc tàn. Tôi cảm thấy những năm trong trường ngày xưa giống như một tiệc rượu náo nhiệt, những năm đó khi chúng ta trên đường đi dự tiệc, thì chúng ta đã nghĩ đến ngày đến nay, chỉ là chúng ta không nghĩ đến là nó sẽ đến nhanh vậy. Hiện nay tôi hồi tưởng lại thời gian đó, đã có người vội vàng từ bên cạnh chạy qua, chạy ra vườn trường, cũng không giống ngày xưa có thể chỉ trích.
———————-
St.

Loading...