Trận thi đấu vừa rồi của đội tuyển U23 Việt Nam chiến đấu trong bão tuyết đã viết thành một câu chuyện thật đẹp. Tôi là một người đã xa nhà đi học cả chục năm nay thức trắng cả đêm theo dõi, chưa bao giờ tôi cảm thấy lạ lùng hơn thế.

Nếu bạn chưa từng bao giờ phải đối mặt với băng tuyết, sẽ rất khó tả băng tuyết khắc nghiệt tới mức nào. Khi còn bé, ở chương trình phổ thông cơ sở ở Việt Nam, chúng tôi có được đọc truyện “Cô bé bán diêm” của nhà văn Andersen. Câu chuyện kể về một cô bé mồ côi, phải đi bán diêm vào ngày cuối năm nhưng không có ai mua. Cô bé bị lạnh, cố gắng đánh diêm lên để sưởi ấm nhưng sáng hôm sau thì mọi người thấy chết cóng.
u23_vietnam_zing_2
Lúc đó, tôi không hiểu tại sao đó là một câu chuyện nổi tiếng, được mọi người yêu thích đến vậy. Chắc chỉ có con gái mới thích. Cho tới lúc đó, cái lạnh nhất tôi từng biết là cái lạnh của miền Bắc, chắc khoảng 8 độ C. Sau này năm 20 tuổi tôi xa nhà đi du học, ở một nơi chào đón tôi tới bằng những bông tuyết lất phất. Tôi ở trong ký túc xá, nhìn ra cửa ngắm tuyết rơi, nghĩ là mình đang ở xứ thần tiên nào đây.

Loading...

Sau một tháng, tôi tìm được việc làm thêm vào ban đêm, cũng là lúc giữa đông trời lạnh ngắt. Tôi phải cuốc bộ 20 phút đúng dưới lúc trời dưới là băng, trên là tuyết vào lúc 2h sáng để về phòng. Lúc đó tự dưng tôi nhớ tới cái câu chuyện mà tôi hồi nhỏ không gì làm ấn tượng. Nếu ai phải ở dưới thời tiết đó mà không được vào nhà, không có chăn ấm, thì chỉ vài giờ đồng hồ là chết. Khi tôi nhận ra điều đó, thì tôi nhận ra câu chuyện không nói về việc cô bé hy vọng sống bằng hơi ấm của những cây diêm nhỏ, mà nó nói về cách cô bé chết. Cô bé không quẹt những chiếc diêm lên để sưởi, mà cô bé chỉ quẹt chiếc diêm lên để nhìn. Vì thế mà tác phẩm chỉ nói một câu về hơi ấm ban đầu, nhưng dành cả câu chuyện để nói về những hình ảnh cô bé thấy. Đó hoá ra không phải là câu chuyện về sự chiến thắng cái chết, mà đó là câu chuyện về những khoảnh khắc, những niềm vui và những hy vọng khi ta còn sống.

Khi tôi nhìn thấy các chàng trai của chúng ta ra sân đầy tuyết phủ kín, tôi đã xác định tinh thần là họ sẽ thua. Có lẽ có những người trong số họ còn chưa biết đến tuyết bao giờ. Họ không biết phải xử lý với trời lạnh thế nào. Họ sẽ mệt rất rất nhanh vì hơi lạnh. Họ sẽ không biết truyền bóng ra sao. Các bình luận viên chỉ nói một điều duy nhất họ có – họ có giày mới – thật bất công. Tôi biết, như vậy đội tuyển của chúng ta không có cửa để thắng. Tôi chưa bao giờ có cảm giác lạ như thế khi xem trận bóng: Tôi thấy đội bạn ghi bàn, tôi không bất ngờ và cũng không buồn. Tôi chỉ tuyệt vọng – như thể là đón nhận sự tất yếu vậy. Chúng ta không ở đây để thắng, mà chúng ta tới đây để sống. Nhưng rồi bỗng dưng xem được vài phút tôi thấy các cầu thủ ta không hề tuyệt vọng. Họ vẫn chơi và tấn công đội bạn. Họ có những cơ hội nối tiếp nhau. Tôi nhận ra rất có thể họ sẽ không thắng, nhưng họ sẽ đá một trận bóng đẹp. Và rồi tôi thấy bàn thắng – thật tuyệt vời! Chúng ta đầy tuyết lạnh cóng nhưng ta vẫn cố chạy. Chúng ta chảy máu mồm nhưng chúng ta vẫn chơi. Trong một trận cầu lạnh cóng không cân sức, thì trái bóng như là cây diêm. Những cơ hội là những tia sáng bùng lên do những chàng trai bán diêm của chúng ta quẹt trong đêm. Tôi nhận ra mỗi cơ hội đều là một niềm vui, niềm tự hào, hy vọng trong mỗi cầu thủ, mỗi con người đang theo dõi trận cầu này.

Sau một trăm mười chín phút chúng ta đã thua. Cũng như cô bé bán diêm không qua khỏi tới sáng hôm sau. Chúng ta có 120 phút và cô bé bán diêm của chúng ta có một đêm. Người đi qua lại nhìn cô bé vào sáng ngày mồng một:

Ở một góc, ngồi dựa vào bức tường là xác một cô bé với chiếc má đỏ và miệng nhoẻn cười, đã chết cóng vào đêm cuối cùng của năm cũ. Mặt trời của năm mới chiếu vào cái xác nhỏ bé bất hạnh. Em ngồi đó, đông cứng, trên tay nắm mấy mớ diêm, trong đó có một mớ đã cháy gần hết.

“Chắc nó định sưởi ấm đây mà,” mọi người nói. Không ai biết rằng cô bé đã tưởng tượng thấy những cảnh tượng huy hoàng như thế nào, và em đã ra đi về với bà ngoại của mình hạnh phúc ra sao vào đúng ngày đầu năm mới rạng ngời.

Người ta tự hỏi, tại sao cô bé đốt diêm để sưởi lại không đốt hết. Nếu bạn đọc đến đây, tôi hy vọng bạn tự trả lời câu hỏi này được cho mình. Thế giới cũng nhìn đội tuyển Việt Nam như vậy, một đội tuyển chưa mang được tấm huy chương vàng. Họ cũng tự hỏi tại sao chúng ta cố được 119 phút mà không cố được 120. Nhưng họ không thấy những điều chúng ta thấy. Họ không thấy ở những ngôi làng nghèo khó có những người yêu, người vợ, bố mẹ, ông bà, làng xóm đi thịt trâu thịt bò mang trống ra đánh để cổ vũ cho những chàng trai này. Mọi người trong nhà ngoài phố những ngày này đều nhân hậu, tử tế với nhau. Nhưng chúng ta thì hiểu điều đó có nghĩa là gì vì chúng ta đã nhìn thấy những điều huy hoàng ra sao. Chưa bao giờ cả dân tọc lại cùng đặt hy vọng, nhìn thấu một việc, mong mỏi một điều, định nghĩa được mình như thế. Bạn đã cổ vũ cho những cầu thủ đá bóng đó cũng như triệu người, bất kể bạn ở trong nước hay ở nước ngoài, Tây hay Ta, Việt Nam hay Việt Kiều, giàu sang hay nghèo khó, quan điểm chính trị như thế nào. Đội tuyển của chúng ta không cần phải thắng để chúng ta thấy điều đó. Đó là một câu chuyện đẹp sẽ mãi được kể lại. Tôi chắc chắn rằng những cầu thủ trẻ của ta chắc mai sau cũng sẽ kể lại về trận bóng đầy tuyết này cho người thân, họ hàng, con cái rồi cháu mình nữa với niềm tự hào lớn lao.

Người Việt chúng ta là một dân tộc khiêm tốn: người không to cao, đất đai không màu mỡ, rừng không nhiều, biển không lớn, lịch sử có nhiều điều đau thương, không giàu có như nhiều người dân ở những quốc gia khác. Nhưng khi đội bóng của chúng ta chơi trong trời tuyết đó là giây phút tôi cảm thấy niềm tự hào là người Việt. Ở nước ngoài theo dõi về nhà, tôi chưa từng thấy khi nào cả nước có sự đoàn kết, lạc quan, tự tin tới mãnh liệt như vậy. Tôi nghĩ, kết quả là một phần – một phần quan trọng khác là làm sao tới được kết quả đó. Vì thế, không phải thất bại nào cũng nên buồn và không phải chiến thắng nào cũng nên vui. Lần này, chúng ta chưa thắng hẳn, nhưng chúng ta nên vui. Thể thao, chúng ta không thể luồn cúi cũng không thể trách thân phận, chỉ có thể chơi theo luật, thế mà ta vẫn chơi đẹp và xếp đầu bảng. Khi người Việt có niềm tin (không chỉ ở bóng đá) chúng ta là những người làm được, gắng được, cạnh tranh đàng hoàng với mọi người khác được, thì chúng ta sẽ đi rất xa rất nhanh thôi.

Tôi đã sống được 30 năm và cũng đã chờ đợi 30 năm cho một chiếc huy chương vàng. Lần này chúng ta đã có người, có sức, có chiều cao, có phong độ, mà chỉ chưa biết cách giữ ấm, thì lần sau chúng ta sẽ biết giữ ấm và chắc chắn lần sau chúng ta sẽ trải qua một đêm giá lạnh an toàn. Đội tuyển chúng ta đã viết một câu chuyện đẹp cho họ. Tôi tự tin vào điều đó. Tôi cũng chúc bạn có nhiều sự tin tưởng, tự tạo cho mình nhiều cơ hội đi du lịch đi đây đó xem giữa trời tuyết rơi trắng để kể được những câu chuyện về những trải nghiệm thú vị trong cuộc đời như những chàng trai đá bóng lớn lên từ nghèo khó. Ngay cả khi cuộc đời bạn đang là một đêm đen lạnh ngắt không hy vọng mà biết sử dụng những que diêm để thắp lên trí tưởng tượng của mình, tôi tin bạn cũng vẫn sẽ viết được những cổ tích hay cho mọi người. Tôi cũng đang cố gắng viết câu chuyện cho đời mình trong những đêm đen dài lạnh lẽo và chia sẻ với bạn đây.

——————–Bản tiếng Anh ————–
It wasn’t a shame. It was a pride, a tale being made. Let me tell you why.

If you never experienced the coldness, you would never understand how brutal it is. When I was young, we had to read Andersen’s “The Little Match Girl,” and I didn’t think much of it. It was about a little girl that tried to sell matches, and no one bought from her. She tried to use the matches to warm herself. What a sobbing story for girls – as a boy I didn’t feel anything. I couldn’t relate to it — after all, the coldest day I’ve ever experienced up until then was maybe 8*C. When I turned 20, I left my home and went to an American college in the midwest. It snowed the first day I got my feet off the plane. I stayed in my dorm and thought it was strange if not a bit beautiful.

A month after I arrived, I got myself a job to work late at nights. I would walk back to my room at 2AM in the snow flying in the air and ice under my feet, and “Little match girl” suddenly made so much sense. It turned out, if you have to be under the snow and ice for the night and not have a house or at least a thick blanket, you know you will surely die in a couple of hours. The girls’ feet were already purple from the beginning of the story. So the story changed from my previous perception of a survival story to a story about death – how you choose to die. The little match girl never tried to warm herself with little matches, she only used the matches to lit up the great moments she is alive. If you notice, Andersen didn’t focus on the heat that the girl felt when she used the matches, it was all the imagination and happiness that appeared one after the other. Once you know ice and snow, you know it’s not about whether you will be able to avoid your inevitable fate, it’s about how you treasure the hopes, the moments you are alive.

When I saw our boys playing in that weather, I already knew they would lose. They didn’t know how to deal with this. They would quickly lose their breath to this cold. They would not be able to handle and pass the ball. All they had – as I was told by the commentators – were some new shoes. They stood no chance. I have never felt anything so uncomfortable – especially in the first half – I just felt weirdly sad. But it was the hopes, the shots, the chances that kept turning up and turning up. And then there it was – the goal! I realized they are still very likely to lose, but they could still fight a beautiful fight. They were still running when they were out of breath. They were still kicking when their mouths were bleeding. The ball is like the little matches, and the soccer match is like the night. Every time we shot, every chance we had was like that little match that gets lit up in the night.

We finally lost just like the little match girl finally died on the next morning. Life is cruel I know. The people passing by thought that she used the matches to warm herself, but they just didn’t know how beautiful it was last night when she lit up the matches in the night to see her grandmother. They don’t understand, if she used the matches to warm herself, then why didn’t she use the whole box. My friend, I hope now you can figure out yourself the answer to the question the passer-bys wondered about. Likewise, most people in this world will see a nation not getting the gold medal. They wonder why we didn’t manage to 120 minutes given we managed it for 119 minutes. But they don’t see the images we saw: the whole shabby village where the players’ girlfriends and wives, parents and relatives, grandpas and grandmas get together to cheer for them. The whole nation had a sensation of identity, hope, unity, optimism. We knew that. The players knew that. It was the unprecedented level of kindness, pride and hope we have as Vietnamese regardless of where you are, what you do, how much money you have, what political stance you take. You don’t need to win the gold medal to see all those wonderful things happening. What we witnessed in our society is a story worth telling from generation to generation. I’m sure our players will remember this snowy experience and retell it to their kids and grandkids with pride in their heart too.

That also made me feel so proud of being Vietnamese. We — as a nation — don’t have many things to be proud of, we had many sad stories, but this isn’t one — it is something to be cherished. We don’t have to win to be proud of ourselves (likewise, I think not all wins are to be proud of, some wins were a shame). I have never seen so many good things from people from our little nation like this time. We have shown that we can be a united nation, and we are one of the best, we can compete fairly with anyone and can still win. If every little Vietnamese person has that standing-up straight and optimistic spirit in our heart, I have no doubt the country will roar soon. I hope you’ll see it like me, it wasn’t the end result that is important, what important is how we got there.

I have waited 30 years for us to have a gold medal. It hasn’t happened yet, but that’s okay. I can wait, and I see the beauty of nurturing hopes, hopes of being recognized as a legitimately strong nation. This time we had the great people, the height, the strength, the strategy, but we forgot our blanket to deal with the snow. Next time, we will bring our blankets and we’ll be fine through the night.

We will get there, very soon. I have hope. I am writing the tales of my life. And I hope that you, my friend, all have the chances in your life to go see snow like our boys so you can tell the tales of your life. I believe if you know how to use your matches to spark your imaginations, then even if you’re living through a dark, cold deadly night of your life, you can tell beautiful stories, too.

Nguồn: https://www.reddit.com/r/RedditVN/

Loading...